Nối Kết-Links 


 
 
 
This website used Unicode
fonts.Click here to download.
  HẠNH CÁC THÁNH

(Trích Điển Ngữ Các Thánh của Cố LM Hồng Phúc C.Ss.R)
  1. Thánh Anrê Trần An Dũng Lạc
  2. Thánh Tôma Nguyễn Văn Đệ
  3. Thánh Phaolô Lê Văn Lộc
  4. Thánh Đaminh Cẩm
  5. Thánh Phaolô Phạm Khắc Khoan
    Thánh Phêrô Nguyễn Văn Hiếu
    Thánh Gioan Baotixita Đinh Văn Thành


1- Thánh Anrê Trần An Dũng Lạc

Thánh Anrê Trần An Dũng Lạc tên là Trần An Dũng, sinh năm 1795 tại Bắc Ninh trong một gia đình nghèo ngoại giáo. Một thầy giảng nuôi nấng và rửa tội Dũng với tên thánh là Anrê. Dũng xin vào học ở chủng viện. Và 13 năm sau, được thụ phong linh mục ngày 15-3-1823. Cha Dũng sống đời nghèo khó, luôn hy sinh tận tụy trong nhiệm vụ chủ chăn. Lần thứ nhất cha bị lính bắt, giáo dân nộp tiền chuộc nên được thả ra, cha đổi tên là Lạc. Lần thứ hai rồi lần thứ ba, khi bị bắt, cha Lạc biết ý Chúa đã định nên chấp nhận tù đày tra khảo. Ngày 21-12-1839, cha Dũng Lạc đã bị chém đầu tại cửa Ô Cầu Giấy Hà Nội.

Đức Giáo Hoàng Lê Ô XIII đã suy tôn chân phước cho linh mục Trần An Dũng Lạc ngày 27-5-1900.

Lễ kính nhớ Thánh Anrê Dũng Lạc ngày 21-12.

2- Thánh Tôma Nguyễn Văn Đệ - Thợ may Dòng Ba Đa Minh (1811-1839)

Nguyễn Văn Đệ người làng Bồ Trang, Thái Bình, sinh năm 1811. Vì sinh kế, cha mẹ Đệ dời về sống ở xứ Kẻ Mốt, Bắc Ninh.

Nguyễn Văn Đệ làm nghề thợ may, là người đạo đức, luôn nhiệt tình may những cờ quạt để trang hoàng nhà thờ và lo lắng công việc trong xứ đạo nên được mọi người yêu mến. Đệ lập gia đình, có được ba đứa con.

Ngày 29-6-1838, quân lính đến vây làng. Tôma Đệ bị bắt vì đã từ chối không đạp lên thánh giá. Đệ dặn dò vợ ở lại phải dạy dỗ con cái biết thờ phượng Chúa rồi ra đi chịu cảnh tù đày. Sau hơn một năm bị giam cầm và nhiều lần tra khảo, dọa nạt, dụ dỗ bỏ đạo, Đệ cùng các bạn tù vẫn kiên trung theo Chúa đến cùng.

Ngày 19-12-1839, Tôma Đệ đã bị lính dùng dây thừng siết cổ cho đến chết. Ngày 27-5-1900, Đức giáo Hoàng Lêô thứ XIII đã tôn phong Tôma Đệ lên bậc Chân Phước.

Hàng năm, lễ nhớ ngày 19-12.

3- Thánh Phaolô Lê Văn Lộc - Linh Mục (1830- 1854)

Phaolô Lê Văn Lộc sinh năm 1830 tại làng An Nhơn, Gia Định, trong một gia đình đạo đức. Mồ côi từ năm 10 tuổi, Lộc được cha sở nhận nuôi và cho vào học ở Tiểu Chủng viện Cái Nhum. Rồi học thần học ở Penang. Ngày 7-2-1857, thầy Lộc thụ phong linh mục và được 759 bổ nhiệm làm Giám đốc Tiểu Chủng Viện Thị Nghè.

Năm 1858, Pháp đánh phá Gia Định. Trong tình thế khó khăn, tiểu chủng viện phải giải tán. Cha Phaolô trốn quanh vùng Sài Gòn, tìm cách tiếp tục huấn luyện các mầm non của giáo hội. Ngày 13-12-1858, cha Lộc đang lo tiếp giúp các chủng sinh bị lưu lạc, thì có người mật báo. và quan quân kéo đến lục xét, bắt cha đem đi. Ngày 13-2-1859, cha Lộc bị hành quyết tại Trường Thi, Sài Gòn. Phải chờ đến nửa đêm, giáo dân lén đưa thi hài về mai táng ở Chợ Quán. Hiện nay, hài cốt thánh nhân được lưu trử tại Vương Cung Thánh Đường.

Cuộc đời 29 năm của cha Phaolô thật ngắn ngủi nhưng thiết tha đậm đà tình yêu và trách nhiệm, được thánh hiến bằng chính máu đào của mình.

Đức Giáo Hoàng Piô X suy tôn Chân Phước cha Phaolô Lê Văn Lộc ngày 2-5-1909.

Hằng năm, lễ nhớ vào ngày 13 tháng 2.

4- Thánh Đaminh Cẩm – Linh mục Dòng Ba Đaminh (?-1859)

Đaminh Cẩm sinh tại làng Cẩm Giang, tỉnh Bắc Ninh. Từ nhỏ Cẩm rất thông minh, được vào học ở tiểu chủng viện. Sau khi thụ phong linh mục, cha gia nhập Dòng Ba Đa minh. Cha luôn nhiệt tình, hăng say làm việc tông đồ nên được bề trên và mọi người quý mến.

Khi cuộc bách hại trở nên gay gắt, cha phải lẩn trốn hết nơi nầy đến nơi khác

Đầu năm 1859, cha về Hà Lang ẩn núp. Một người đã phát hiện và đi tố cáo với quan để lãnh tiền thưởng. Ngày 21-1-1859, cha Cẩm bị bắt. Sau nhiều đòn roi, đe dọa, khuyến dụ, cha vẫn một dạ trung kiên, không bước qua thánh giá. Quân lính nhốt cha vào cũi chật hẹp ròng rã mấy tháng trời. Tư cách và đức độ của cha Cẩm khiến quân lính cảm kích nên cho phép giáo hữu vào thăm. Nhân cơ hội nầy, cha tiếp tục rao giảng tin mừng, khuyên mọi người giữ vững niềm tin cậy nơi Chúa.

Ngày 11-3-1859, trên đường ra pháp trường, cha Cẩm mừng rỡ, hiên ngang như một chiến sĩ khải hoàn. Đến nơi, cha quỳ gối cầu nguyện rồi vui vẻ ra hiệu cho người lính thi hành phận sự. Phải chém đến ba nhát gươm, đầu cha mới lìa khỏi cổ. Thi hài được an táng nơi quê hương của ngài. Ngày 29-4-1957, Đức Giáo Hoàng PIÔ XII suy tôn Chân Phước cho linh mục Đaminh Cẩm cùng 24 vị tử đạo khác.

Lễ kính nhớ ngày 11-3.

5- Thánh Phaolô Phạm Khắc Khoan, Linh mục (1771-1840)
   Thánh Phêrô Nguyễn Văn Hiếu, Thầy giảng (1777-1840)
   Thánh Gioan Baotixita Đinh Văn Thành (1796-1840)

Cha Khoan sinh năm 1771 tại Ninh Bình. Cha phụ trách xứ Kẻ Vinh và coi thêm vài họ nhỏ. Cha hăng say hoạt động tông đồ, khích lệ giáo hữu sống đạo đức. Mỗi lần đi dâng lễ, giải tội, cha dẫn theo hai thầy giảng: thầy Phêrô Nguyễn Văn Hiếu 60 tuổi và thầy Gioan Baotixita Đinh Văn Thành 41 tuổi. Một hôm trên đường trở về, ba người bị bắt. Khi đó cha Khoan đã 66 tuổi.

Quan Tổng trấn dùng lời ngọt ngào khuyến dụ, rồi dùng cực hình để cưởng bách, nhưng không cách nào làm ba người thay lòng đổi dạ. Cha Khoan đã nhiều lần trả lời cho quan về niềm tin có Đấng sáng tạo vũ trụ, đó là Chúa Trời và phải tôn thờ Ngài. Mọi người đều thán phục vì sự gan dạ của hai thầy. Bị hành hạ dã man vô cùng đau đớn, nhưng trên môi miệng chỉ lập đi lập lại câu “Dù sống dù chết, chúng tôi không bao giờ bỏ đức tin”. Ba năm cầm tù, trong trại giam luôn vang vọng tiếng hát bài ca Kinh Tạ Ơn.

Ngày 28-4-1840, tại pháp trường, cha Khoan nói với dân chúng “chúng tôi chết vì là Ki tô hữu” rồi cha hát lên cùng hai thầy hòa giọng ba lần Alleluia. Ba cái đầu cùng rơi xuống, đưa ba vị thánh về Thiên Quốc trong khúc hát Phục Sinh bất diệt. Đức Lêo XIII suy tôn ba vị lên bậc Chân Phước ngày 27-5-1900.

Lễ nhớ ngày 28 tháng 4.



 Last updated: October 13, 2012  
      © 2006-2013 Cộng Đoàn Thánh Martin de Porres - Olympia, Washington USA => Visitors: